Wednesday, 03/06/2020 - 22:07|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử của Trường THCS An Lạc Tây

"Giáo viên cá biệt", anh là ai mà nhiều người phải sợ? Ngành giáo dục lúc này rất cần những “giáo viên cá biệt”. Hội chứng “ghét lây” trong nhà trường

(GDVN) - Đó là “biệt danh” mà một số hiệu trưởng nhà trường, thậm chí cả một số lãnh đạo cấp sở, phòng giáo dục đặt cho những giáo viên dám đấu tranh!

(GDVN) - Ngành giáo dục đang trên đà đổi mới sẽ rất cần những thầy cô dám nêu chính kiến của mình, dám đấu tranh cho những tồn tại bất công của ngành...

Không phải họ đấu tranh tùy hứng mà luôn mạnh dạn đấu tranh có bài bản, có dẫn luật này luật kia; “nói có sách, mách có chứng”, đúng nơi đúng chỗ để bảo vệ quyền lợi chính đáng của học sinh, của bản thân, của đồng nghiệp.

Họ được đồng nghiệp kính nể, khâm phục, nhờ vả bao nhiêu thì họ bị những người có quyền chức trong ngành … “không ưa” bấy nhiêu nên đã đặt “biệt danh” như trên, gọi họ là những “giáo viên cá biệt”!

Những giáo viên này có năng khiếu viết báo, có người còn có cả thẻ cộng tác viên của các tòa soạn báo nên việc tác nghiệp của họ dễ dàng, thuận tiện. Đó cũng là “nghề tay trái” sau những giờ lên lớp. 

Mục đích viết bài phản ánh của họ nhằm mục đích xây dựng một môi trường sư phạm lành mạnh, trong sáng, công bằng; không bao giờ mang tính cá nhân ở đây…

Giáo viên đấu tranh là nhằm mục đích xây dựng một môi trường sư phạm lành mạnh. (Ảnh chỉ mang tính minh hoạ: VOV)

Vì sao họ không được lãnh đạo các cấp trong ngành giáo dục “không ưa” mà chỉ thấy “luôn mắc ghét”?

Xin thưa: Vì họ dám nói thẳng những việc làm thiếu trong sáng (nói cách khác là những việc làm mờ ám, nhằm trục lợi) của các vị có chức quyền!

Nhớ năm đó, ông giám đốc sở giáo dục tỉnh X. ký giao kết phối hợp cuộc thi tìm hiểu về ngày nhà giáo Việt Nam (20/11) với bưu điện tỉnh X.

Điều kiện là học sinh làm bài thi (phong bì, tem mua của bưu điện) và phải gửi bài có dán tem qua đường bưu điện…

Điều phi lý là những trường học trên địa bàn thành phố, nơi gần bưu điện cũng phải mua tem dán vào phong bì dự thi!

Cả tỉnh có hàng trăm ngàn học sinh từ cấp Tiểu học đến cấp Trung học phổ thông (khoảng 200 ngàn).


Thầy Bùi Nam kể chuyện, 20 năm làm nghề dạy học

Như vậy, chỉ trong thời gian ngắn, bưu điện sẽ bán được hàng trăm ngàn con tem bưu chính và phong bì (mỗi con tem thời điểm ấy là 2.500 đồng/chiếc, phong bì 500 đồng) thì sẽ nhân lên thành một số tiền rất lớn (khoảng 500 triệu đồng, trong khi đó giải thưởng chỉ hơn 14 triệu đồng)!

Bài báo lập tức được đông đảo phụ huynh, đông đảo các trường hoan nghênh nhiệt liệt và nhiều nơi đề nghị trường nào gần thì mang tới ban tổ chức ở bưu điện. Nếu nhận bài thì nhận, không nhận thì … xù luôn!

Thầy giáo ấy rất dũng cảm và từ đó, thầy được đồng nghiệp, phụ huynh mến phục và các vị có quyền chức trong ngành luôn … cảnh giác!

Đừng lại gần mà nói chuyện này chuyện kia với ông ấy! Trong người ông ta luôn có hai máy ghi âm bật sẵn để thu!”.

Đó là lời một nữ hiệu trưởng, lúc đó là chủ tịch hội đồng coi thi tốt nghiệp Trung học phổ thông; sau buổi tiếp thầy qua lấy tin của hội đồng thi…

Cây ngay không sợ chết đứng”, lời người xưa đã nói như vậy!

Nếu mình luôn thực hiện đúng mọi quy định của ngành; luôn công khai tài chính rõ ràng, minh bạch; không vụ lợi, không vun vén cá nhân thì việc gì phải sợ, phải đề phòng?

Những tiêu cực, những việc làm thiếu minh bạch trong nhà trường, trong ngành giáo dục không thiếu.

Những thầy cô dám viết, dám nói, dám đấu tranh cần được luật pháp bảo vệ; cụ thể là công đoàn cơ sở, là các tổ chức, đoàn thể khác trong trường.

Một khi còn những bất công trong nhà trường, trong ngành giáo dục thì rất cần những “thầy giáo cá biệt” như thế!

Đọc bài viết: “"Giáo viên cá biệt", anh là ai mà nhiều người phải sợ?” của tác giả Thạch Hoàng Sa, chúng tôi cảm thấy buồn nhưng lại vô cùng tâm đắc.

Nhiều giáo viên hiện nay cho rằng chỉ cần dạy tốt là đủ (Ảnh minh họa Hanam.edu.vn)

Điều tâm đắc vì bài viết quá đúng, đã lột tả được chân dung của những “giáo viên cá biệt” nhằm giúp cho nhiều người hiểu để có cái nhìn đúng hơn với họ.

Buồn vì những điều tác giả viết về địa phương ấy sao nó lại giống y chang địa phương mình và nơi của nhiều đồng nghiệp khác.

Điều ấy chứng tỏ, chuyện quy kết cho những giáo viên dám nói thẳng nói thật là “giáo viên cá biệt” hay “giáo viên cứng đầu, cứng cổ” không còn là hiện tượng mà đã trở thành phổ biến trong ngành giáo dục.

Phần đông giáo viên luôn sống nhẫn nhịn

Trong các trường học hiện nay ở cả 4 cấp (mầm non, tiểu học và 2 bậc trung học) chuyện giáo viên lên tiếng trước bất công là vô cùng hiếm.

Nhiều thầy cô sống theo suy nghĩ “một điều nhịn là chín điều lành”. Ngay cả quyền lợi của bản thân mình bị xâm phạm, dù bức xúc, bất bình nhưng nhiều người cũng không dám lên tiếng.

Thế nên, mọi việc, mọi chuyện trong trường ai ai cũng làm răm rắp tuân theo lời hiệu trưởng.


Giáo viên cá biệt, anh là ai mà nhiều người phải sợ?

Vì thế, mỗi khi hiệu trưởng nói, hiệu trưởng yêu cầu làm việc gì đó, giáo viên thường thì thào bảo nhau đó là “Thánh chỉ ” để cúc cung làm theo dù không muốn.

Thế nên, hiệu trưởng ưng làm gì thì làm, thích làm gì cũng không ai ngăn cản. Vì thế, mới sinh ra những ông, bà làm “Vua một cõi”.

Bỗng dưng có người dám lên tiếng (nói thay những điều mà gần như cả tập thể mong muốn nhưng không dám nói) đương nhiên sợ bất lợi cho mình, hiệu trưởng sẽ không bao giờ vui lòng. Và lập tức, giáo viên ấy đã lọt vào tầm ngắm của hiệu trưởng.

Không thể để tình trạng này trở thành phong trào, nhiều hiệu trưởng đã ra tay trừng trị để làm gương.

Có “giáo viên cá biệt” lợi đôi đường

Cô T. giáo viên một trường tiểu học cho biết, vốn tính thẳng thắn nên cô hay góp ý với nhà trường những việc làm gây bất bình trong tập thể giáo viên.

Ví như, trường cô năm ấy phân công cho một hiệu phó vừa làm thư ký hội đồng, vừa dạy thêm một lớp treo (do thiếu giáo viên).

Trong khi, hiệu phó nhờ giáo viên viết biên bản còn mình hưởng chế độ (2 tiết dạy ăn tăng giờ).


Vụ giáo viên tố hiệu trưởng Yên Sơn trù dập, lộ nhiều khoản thu chi bất minh

Lớp dạy treo cũng được nhận tiền khá cao, có giáo viên trong trường khó khăn muốn dạy nhưng không được.

Nhiều thầy cô giáo bất bình mà không dám nói chỉ biết xì xào, rì rầm bên ngoài.

Cô T. đã lên gặp hiệu trưởng nhà trường nói về bức xúc của giáo viên, về việc nhà trường phân công hiệu phó dạy lớp treo, làm thư ký hội đồng ăn tăng giờ (đã thế còn bắt một giáo viên ký thay mình)…

Mới nghe đến đó, hiệu trưởng đập bàn quát lớn: “Tôi làm hiệu trưởng tôi thích phân công ai dạy là quyền của tôi!”.

Sau đó, trường bị thanh tra và hiệu trưởng lãnh đủ cơn thịnh nộ của cấp trên về công tác quản lý.

Có lẽ, cũng nhận ra những lời góp ý thẳng thắn của cô T. là đúng nên từ đó về sau hiệu trưởng làm việc đã cẩn thận hơn rất nhiều.

Hay như việc, mỗi lần họp hội đồng là những giáo viên vi phạm khuyết điểm trong tuần bị điểm mặt chỉ tên giữa cuộc họp.

Những giáo viên bị nhắc nhở bức xúc và buồn nhưng không dám lên tiếng. Cô T. nói mình đã góp ý cho hiệu trưởng nên gọi giáo viên ấy vào phòng nhắc nhở sẽ thuyết phục hơn.

Và từ đó về sau, giáo viên trong trường không bao giờ bị nêu tên như thế.

Cô T. cho biết đã không ít lần cô nhận được những lời cảm ơn của nhiều đồng nghiệp kiểu như: “Nhờ có chị thẳng thắn góp ý mà giáo viên tụi em cũng bớt khổ”.

Nhưng không phải hiệu trưởng nào cũng ghét, cũng không thích những giáo viên thẳng thắn.

Những hiệu trưởng giỏi lại rất thích làm việc với những giáo viên thế này vì theo họ những thầy cô giáo ấy làm được việc. Hơn nữa nói thẳng dù khó nghe vẫn hơn bị nói sau lưng còn mệt hơn rất nhiều.

Giai đoạn này, ngành giáo dục đang trên đà đổi mới sẽ rất cần những thầy cô dám nêu chính kiến của mình, dám đấu tranh cho những tồn tại bất công của ngành. Có thế, mới góp phần cho đổi mới thành công.

Trong một ngôi trường, một tập thể sư phạm, không phải ai cũng được hiệu trưởng thương yêu mà ngược lại, có những trường hợp bị hiệu trưởng ghét.

Lý do bị ghét có rất nhiều, nhưng có những lý do chính của nó. Đó là những giáo viên bị cho là “cứng đầu”, luôn phản bác những ý kiến chưa hợp tình hợp lý, chưa đúng của hiệu trưởng.

Hiệu trưởng lộng quyền trong nhà trường (Ảnh minh họa: NOP 16).

Trong khi đa số ngồi im lặng, nhẫn nhục chịu đựng vì sợ bị “đì”, bị đưa vào danh sách “luân chuyển”, “tinh giản” sắp tới thì cũng có những giáo viên không chịu sự độc đoán, chuyên quyền, gia trưởng của hiệu trưởng đã dám đứng lên có ý kiến…

Mọi người ái ngại, lo cho đồng nghiệp nhưng vì miếng cơm manh áo, đành ngồi im, cầu mong cho cuộc họp mau hết giờ.

Đó là những giáo viên trung trực, thẳng thắn, dám đấu tranh với những sai trái của hiệu trưởng như lạm thu, vi phạm quy tắc ứng xử, chửi giáo viên, nhân viên… Họ mạnh dạn gởi đơn tố cáo đến các cấp có thẩm quyền để kiểm tra, xem xét sực việc…

Những giáo viên này thì hiệu trưởng rất ghét nhưng cũng “chờn”, không dám “mạnh tay” vì còn sợ công luận. Đây là những “cái gai” trong con mắt hiệu trưởng nhưng muốn “nhổ” thì cả vấn đề nan giải. Thế là bị ghét cay ghét đắng…

Có trường hợp người bị ghét là hiệu phó vì thường lên tiếng sự chuyên quyền, kẻ cả của hiệu trưởng…

Một khi ai đó bị ghét mà người khác, nhất là phe của hiệu trưởng, không ghét theo thì bị cho là… đứng về phía người bị ghét. Cho nên, họ thường tìm mọi cách cô lập người bị hiệu trưởng ghét để tỏ rõ “lòng trung thành” của mình.

Hội chứng “ghét lây” thường xảy ra ở những trường mà hiệu trưởng thường chuyên quyền, độc đoán.


Vì sao vẫn còn những hiệu trưởng tự tung, tự tác?

Vì sao hiệu trưởng coi thường tập thể, coi thường tổ chức, tự tung tự tác như vậy?

Đó là những hiệu trưởng có mối “quan hệ” với cấp trên, có “dây mơ rễ má” với “ông này bà nọ” nên tự cao tự đại, nghĩ là không ai làm gì được mình.

Tôi từng thấy, chứng kiến một cô giáo dạy môn “Giáo dục công dân” bị thầy hiệu trưởng ghét. Lý do là theo hiệu trưởng, môn Giáo dục công dân là “môn phụ” nên phải ra đề kiểm tra dễ, cho điểm cao để học sinh đạt “học sinh giỏi” nhiều.

Nhưng học sinh không chịu học, lười biếng thì làm sao cho điểm cao được? Thế là cô cãi lý với hiệu trưởng và hậu quả là bị “ghét lây”.

Ngày trước, có khi đồng nghiệp còn hỏi thăm, trò chuyện, trao đổi với cô nhưng từ ngày “cãi” hiệu trưởng và bị ghét thì ít có người trò chuyện. Hết giờ, cô lủi thủi ra nhà xe và lên xe về nhà…

Nhiều giáo viên cũng muốn trò chuyện với những “nhân vật” bị ghét nhưng cũng ngại vì sợ hiệu trưởng hoặc “tai mắt” của hiệu trưởng nhìn thấy thì bị ghi vào “sổ bìa đen”.

Đây là một thực trạng có thật, đang tồn tại trong nhà trường ở mức độ này hay mức độ khác. Vai trò của các đoàn thể trong nhà trường (Đoàn, Đội, Công đoàn, Ban đại diện cha mẹ học sinh…) cũng mờ nhạt nên không có sự giúp đỡ, không có người bênh vực, đấu tranh cho những người trung thực, thẳng thắn, dám đấu tranh…

Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 100
Hôm qua : 94
Tháng 06 : 290
Năm 2020 : 9.982